Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên – Võ Nguyên Giáp

Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên

Mục đích của cuốn sách Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên là tôn vinh và tưởng nhớ những công ơn to lớn của Đại Tướng đối với dân tộc và đất nước Việt Nam. Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên là một biểu hiện lòng thành kính sâu sắc dành cho Người, nhằm gìn giữ những kỷ niệm và di sản vô giá của Bác trong lòng người dân.”

Cuốn sách Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên được viết trong hoàn cảnh nào?

Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên

Cuốn sách Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên được bắt đầu viết vào mùa xuân năm 1970 và hoàn thành vào mùa xuân năm 1972.

Trở về Hà Nội, chúng tôi ở phố Hàng Ngang và được thành uỷ bố trí ở một gia đình cơ sở. Ngày Bác trở về đã được đưa đến thông báo, và một trung đội Quân giải phóng từ chi đội Quang Trung đã quay lại Tân Trào để bảo vệ Bác. 

Tin tức cho thấy Bác đã phải dùng cáng dọc đường, và như vậy, chắc chắn Bác còn yếu lắm. Tuy Bác không muốn làm bận lòng đồng đội, nhưng đó là thời điểm mà nền độc lập và tự do của dân tộc cần sự quyết liệt.

Xem thêm: Tổng hợp các Sách Tử vi PDF

Mọi người đều khẩn trương và mừng rỡ khi biết Bác đã về. Anh Thọ được gửi lên chiến khu đón Bác, và chúng tôi cùng đi lên Phú Gia để gặp Bác.

Chuyến đi nhanh chóng ra khỏi thành phố, và những cảnh quen thuộc như rặng ổi ven đê, những làng quanh Hồ Tây phấp phới cờ đỏ đều gợi lên kỷ niệm của mọi người về những ngày đầu cách mạng. Cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác đã trải qua nhiều khó khăn và vui buồn. 

Từ khi Bác tìm thấy con đường giải phóng dân tộc khi đọc Luận cương của Lenin về các vấn đề dân tộc và thuộc địa, cho đến ngày thành lập Đảng Cộng sản Pháp năm 1920, và ngày lịch sử mồng 3 tháng 2 năm 1930 – ngày thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương.

Đây lại là một ngày vui lớn nữa đang đến với Bác và cách mạng Việt Nam. Dù mới đêm nào còn ngồi bên chiếc giường tre, trong căn lán nhỏ ở Tân Trào, nhưng ngày nay Bác đã khá hơn nhiều. 

Tại sao bạn nên đọc Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên?

Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên

Bác trở thành một cụ nông dân miền xuôi, tự nhiên và thoải mái trong bộ áo quần nâu. Dù vẫn gầy nhưng đôi gò má cao, vẻ mặt điểm đạm, và đặc biệt là đôi mắt luôn luôn ngời sáng, toát ra một sức mạnh tinh thần kỳ lạ từ hình dáng nhỏ bé của Bác.

Bác đã nhận lời triệu tập của Đảng và của dân tộc, đảm nhận sứ mệnh khó khăn: lái con thuyền quốc gia Việt Nam mới hình thành, vượt qua những thách thức hiểm nghèo. 

Bác nhất quyết không ham muốn công danh phú quý, nhưng Bác gánh chịu chức Chủ tịch vì đồng bào uỷ thác, như một người lính vâng lệnh quốc dân ra trước mặt trận.

Bác đã trở về và tại làng Gạ, Bác đang ngồi nói chuyện với cụ chủ nhà. Những ngày Bác còn là một ông ké Nùng ở Việt Bắc đã cách xa, và giờ Bác trở thành một cụ nông dân miền xuôi, vui vẻ và tự nhiên trong bộ áo quần nâu. 

Mặc dù Bác vẫn còn gầy nhưng nhìn thấy những nét đẹp trên gương mặt của Bác – vầng trán rộng, bộ râu đen, và đặc biệt là đôi mắt luôn luôn ngời sáng, một sức mạnh tinh thần kỳ lạ toát ra từ hình dáng mảnh dẻ của Bác.

Xem thêm: Cởi Trói Linh Hồn

Chúng tôi báo cáo về tình hình khởi nghĩa ở Hà Nội và các tỉnh, và Bác ngồi lắng nghe một cách điềm tĩnh. Tính Bác như vậy, khi vui, khi buồn, đều bình thản và tỉnh táo. Sau đó, chúng tôi nói về ý Thường vụ muốn tổ chức sớm lễ ra mắt của Chính phủ. Bác hỏi lại như một cách thăm dò:

“Mình làm Chủ tịch à?”

Dù là sự thực, nhưng mình cảm nhận được sự khiêm tốn và không mong muốn công danh phú quý trong câu hỏi đó của Bác. Bác đã chấp nhận nhiệm vụ đó trước lịch sử và đồng bào, chẳng khác gì một người lính vâng lệnh quốc dân ra trước mặt trận.

Bác đã nhận lời triệu tập và dấn thân vào sứ mệnh khó khăn, lái con thuyền quốc gia Việt Nam vừa mới hình thành, vượt qua những thách thức nguy hiểm. Đó là một thời kỳ vẻ vang nhưng cũng cực kỳ hiểm nghèo cho dân tộc. 

Triều dâng sức mạnh cách mạng đang bùng nổ khắp nơi, và quần chúng cách mạng ở Hà Nội đã vượt qua hàng rào sắt, chiếm Bắc Bộ phủ. Dòng người già, trẻ, nam, nữ cùng siết chặt nhau, giương cờ Việt Minh, tiến vào trước họng đại bác xe tăng Nhật ở trại Nhật trại bảo an binh. 

Xe tăng và súng máy của quân Nhật phải lùi, và họ đã trao cho cách mạng toàn bộ kho vũ khí bảo an binh đóng tại đây.

Tại làng Gạ, Bác vẫn là Bác, với vẻ ngoài bình dị nhưng bất khuất. Mặc dù thân thể có thể đã yếu đuối, nhưng tâm hồn và ý chí của Bác vẫn rực sáng, tiếp tục đưa dân tộc Việt Nam trên con đường giải phóng, độc lập, tự do.

>>> TẢI SÁCH PHIÊN BẢN PDF TẠI ĐÂY: Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên <<<

Đón đọc thêm nhiều sách hay tại SACHVUI bạn nhé!

Tin tức liên quan
Vui lòng đăng nhập để bình luận